THĂM LẠI TRƯỜNG XƯA

Chiếc xe lắc lư trên con đường quanh co ôm theo sườn núi. Ngồi trên xe nhìn ra ngoài cửa sổ, phía xa xa là trập trùng đồi núi, mây trắng bồng bềnh như thảm lụa vắt ngang lưng trời. Những thửa ruộng bậc thang nối tiếp nhau như một bức họa tuyệt vời. Về lại nơi đây sau vài năm, cảnh vật đã có chút thay đổi nhưng cảm xúc trong tôi vẫn như còn nguyên vẹn và đẹp đến vô cùng.

Chiếc xe đỗ lại bên đường, tôi bước xuống cuốc bộ. Hàng thông cổ thụ không biết có tự khi nào vẫn còn đây như đứng đợi. Cũng chính nơi này năm ấy tôi dừng xe với chiếc hòm tôn cũ kỹ từ thời sinh viên và chiếc túi xách nhỏ đến nhận công tác và gắn bó với nơi này. Đó là ngày đầu tháng 9 năm 2011, sau khi tốt nghiệp chuyên ngành giáo dục mầm non trường Đại học Sư phạm Thái Nguyên tôi nộp hồ sơ xin việc tại Lào Cai và được phân công công tác tại trường Mầm non Trung Chải huyện Sa Pa. Ngày nhận quyết định tôi vui lắm nhưng thoáng trông thấy ánh mắt nghẹn ngào của mẹ lại thấy nao lòng. Mẹ bảo “Thân gái một mình xa quê vất vả, rồi lại công tác ở vùng cao khó khăn thiếu thốn đủ thứ mẹ không muốn con đi”. Tôi động viên mẹ: Con gái mẹ không bao giờ ngại khó ngại khổ, con sẽ cố gắng và thường xuyên về thăm mẹ. Và tôi tạm biệt quê hương Yên Bái lên nhận công tác.

Trên quốc lộ 4D nơi dặng thông cổ thụ có con đường dốc nhỏ hẹp dẫn xuống điểm trường Chu Lìn II và cũng là điểm trường chính của trường mầm non Trung Chải. Tôi đang loay hoay với những đồ đạc thì chị giáo viên trong trường lên tận đường quốc lộ đón tôi. Qua mấy câu chào thân thiện và sự giúp đỡ  nhiệt tình của chị tôi thấy lòng bớt hồi hộp hơn. Đó là buổi sáng thứ hai, các hoạt động ở trường vẫn diễn ra bình thường, tiếng ê a đọc bài, tiếng nô đùa vui vẻ khiến tôi thấy hứng thú với nghề mình đã chọn. Tôi vào văn phòng gặp ban giám hiệu. Sau khi trao đổi một số thông tin nhà trường sắp xếp cho tôi ở tại phòng tập thể của giáo viên cùng với hai chị cũng xa nhà giống như tôi. Tôi bắt đầu tìm thấy sự đồng cảm vì mọi người vô cùng thân thiện và cởi mở. Sắp xếp chỗ ở xong tôi được nghe chị Giang hiệu trưởng giới thiệu về một số thông tin của nhà trường. Xã Trung Chải nằm trên quốc lộ 4D chỉ cách trung tâm thành phố Lào Cai hơn hai mươi km nhưng lại là xã đặc biệt khó khăn của huyện, học sinh đa số là người dân tộc H’Mông và dân tộc Dao, gia đình các cháu sống rải rác trên các sườn núi cao, đường xá đi lại vô cùng khó khăn. Trường có 7 phân hiệu thì có tới 5 phân hiệu không đi được xe máy mà phải đi bộ men theo đường rừng đến lớp. Các lớp học chủ yếu là lớp học bán kiên cố, lớp học nhờ, học tạm, nhiều điểm trường không có điện thậm chí thiếu cả nước. Thấy vẻ mặt tôi có chút lo lăng chị động viên: Em cứ yên tâm, rồi sẽ quen thôi, em phải học tiếng dân tộc ở đây thì mới giao tiếp được với trẻ em nhé! Tôi khẽ gật đầu và tự hứa sẽ cố gắng, khó khăn không làm tôi nản lòng.

Tôi được phân công phụ trách lớp mẫu giáo 3 tuổi ngay tại điểm trường trung tâm. Tôi tự tin bước vào lớp. Chao ôi! Học sinh của tôi, lớp học của tôi không hề giống với những gì mà tôi tưởng tượng, cũng chẳng như lớp học ngày sinh viên tôi đi thực tập. Tôi cất tiếng chào thân thiện và cho là đáng yêu nhất để gây ấn tượng tốt đẹp ngay từ lần gặp đầu tiên nhưng không một tiếng đáp lại, cả lớp im phăng phắc. Tôi nhoẻn cười và chào lại lần nữa thì nghe lác đác vài tiếng thỏ thẻ “Cô chào các cháu” giọng lơ lớ ngọng líu ngọng lô. Tôi bật cười, chị Nhung dạy lớp 5 tuổi chạy sang nói nhỏ “Các con là người dân tộc lại mới ra lớp nên giao tiếp bằng tiếng Việt còn hạn chế, chị em mình vừa phải dạy tiếng Việt vừa phải dạy kiến thức em à”.

Sau một buổi sáng  trên lớp tôi quen dần với mùi tóc ngai ngái vàng hung, mùi quần áo dầm mưa rồi tự khô trong nắng, quen với mọi thứ trên lớp. Nhìn ánh mắt tròn xoe ngây thơ mỗi khi tôi giảng bài, khi tôi hát, lúc tôi đọc thơ kể chuyện mà thấy yêu mến vô cùng. Tôi thương các cháu thật nhiều và đã luôn nỗ lực hết mình, tôi học tiếng H’mông từ anh bảo vệ và phụ huynh mỗi khi tan lớp. Tôi cố gắng vận dụng những kiến thức ở trường đại học nhưng mọi việc không hề đơn giản, những kiến thức ở trường đôi khi khác xa so với thực tế. Một sự khởi đầu đầy khó khăn, tuy nhiên tổ chuyên môn của nhà trường đã luôn quan tâm giúp đỡ và tạo mọi điều kiện để tôi được học hỏi. Tôi thường xuyên được thăm lớp dự giờ đồng nghiệp, trau dồi kinh nghiệm, được bồi dưỡng chuyên môn và được khuyến khích sáng tạo. Một năm học đủ để tôi hòa nhịp với cuộc sống đầy những khó khăn thiếu thốn và nắm được cơ bản các kiến thức về chuyên môn phù hợp với thực tế của địa phương. Những ánh mắt tươi vui hồn nhiên bên cô chẳng còn chút e dè nhút nhát, những bài hát thiếu nhi ngộ nghĩnh được ca vang thích thú, những câu chuyện bài thơ được các bé khoe và đọc tặng bà tặng mẹ, những câu chào lễ phép của lớp lớp học sinh chính là niềm vui, niềm hạnh phúc, là thành công lớn của một cô giáo trẻ như tôi.

Cùng với sự cố gắng nỗ lực của BGH cũng như tập thể cán bộ giáo viên nhân viên, trường mầm non Trung Chải ngày càng phát triển lớn mạnh, cơ sở vật chất được đầu tư xây dựng, chất lượng chăm sóc giáo dục luôn được nhà trường đặt lên hàng đầu, chính vì vậy đã tạo được niềm tin trong nhân dân, nhà trường cũng làm tốt công tác xã hội hóa giáo dục huy động các nguồn ủng hộ về vật chất và tinh thần cho học sinh tạo thêm động lực cho các em vui đến trường. Năm 2015 trường mầm non Trung Chải được công nhận trường chuẩn quốc gia mức độ 1. Đó là niềm vui lớn của cả một tập thể và niềm tự hào của riêng cá nhân tôi vì bản thân mình được làm việc trong một tập thể đoàn kết, yêu thương, sẻ chia và công việc cũng vô cùng hiệu quả. 5 năm gắn bó với nhà trường, khoảng thời gian không quá dài nhưng đủ để tôi trân quý cả cuộc đời về nơi ấy. Do hoàn cảnh gia đình tôi phải chuyển công tác đến một đơn vị mới khang trang hơn nhưng những dấu ấn về ngôi trường đầu tiên nơi tôi công tác không bao giờ phai nhạt. Bao nhiêu thời gian gắn bó là bấy nhiêu kỷ niệm. Nhớ những ngày đi vận động học sinh ra lớp hay đi điều tra phổ cập mấy chị em đồng nghiệp phải tụt xuống dốc qua suối rồi leo  mấy ngọn đồi mới đến nhà dân. Thấy cảnh gia đình nheo nhóc, cả nhà ngồi quanh mâm cơm chỉ có mèn mén và ớt trộn muối mà thương đến rơi nước mắt. Nhớ những đêm lửa trai giao lưu cùng dân bản và đoàn từ thiện ủng hộ quà bánh, quần áo cho học sinh mà vui đến tận đêm khuya. Nhớ những buổi tan trường mấy chị em ở lại tập thể cùng nhau đi hái rau rừng, bữa cơm chỉ có cá khô và rau dại mà vẫn râm ran tiếng cười. Nhớ cái cảm giác cô đơn, buồn tủi trong đêm tĩnh mịch, không ti vi, không mạng internet, nhớ những trận mưa rừng gió núi như muốn cuốn phăng cả điểm trường nhỏ bé, nhớ những ngày đi bộ triền miên đến Họ Cứ, Họ Giàng, nhớ con dốc dựng đứng lên Pờ Xì Ngài, nhớ lớp học cheo leo trên đỉnh đồi Xín Chải, nhớ ngày chia tay lũ học sinh đứng bên đường vẫy chào đầy yêu mên!....

Hôm nay tôi trở về thăm lại ngôi trường của tôi, nơi đã dìu dắt, giúp đỡ và làm cháy lên ngọn lửa nhiệt huyết ngay từ ngày tôi mới chập chững bước vào nghề, nơi các đồng nghiệp luôn yêu thương, tin tưởng và giúp đỡ tôi. Cảm giác vẫn gần gũi thân  thương như ngày nào, có nhiều chị em đã chuyển công tác nhưng có những người nguyện gắn bó với nơi này gần trọn cả tuổi nghề dẫu cuộc sống còn nhiều khó khăn. Tôi thấy mừng vì giờ đây trường đã có nhiều thay đổi khang trang hơn, đẹp đẽ hơn và tới đây trường chuẩn bị đón đoàn kiểm tra công nhận trường chuẩn mức độ 2.

Tôi trở về lòng đầy lưu luyến, biết ơn và vô cùng khâm phục sự cố gắng nỗ lực của những nhà giáo – những đồng nghiệp của tôi nơi đây. Tôi sẽ trở lại như trở lại với chính gia đình của mình. Bài thơ tôi viết là lời chào tạm biệt thân thương mà tôi dành cho các chị em đồng nghiệp của tôi:

 

CÔ GIÁO VÙNG CAO

               Lối mòn quanh co

               Cheo leo vách đá

               Núi tiếp núi sương mù bay hối hả

               Mải miết dòng nước trôi xa

 

               Em đi qua

                               Sương và nắng

                               Gió và mưa

Đến với đàn em thơ ríu rít

Bản làng nhỏ rộn vang tiếng hát

Vách đá cũng đùa vọng lại tiếng ê a

 

Giọng cô ngân nga

Tiếng trò trong sáng

Điều cô dạy làm bừng lên ánh nắng

Ước mơ về rạng rỡ nụ cười xinh

 

Dáng em mỏng manh

Chiều men lối vắng

Dốc núi quanh co

Em lại về trong thinh lặng

Lòng nhiệt huyết trải đầy trên giấy trắng

Màn đêm buông

Em mơ về những ánh mắt ngây thơ./.